Như một tấm lòng của người dân Việt
® 24.12.2009 09:02 | 103 hits ®
Lần đầu tiên đến Việt Nam để giảng dạy môn vẽ cho học sinh trường Quốc Tế VIỆT ÚC , Cleary Elizabeth rất bỡ ngỡ vì đây là lần đầu tiên cô đến một nước đang phát triển vùng Châu Á, một đất nước còn ngổn ngang bao thứ cho sự đổi thay trong xã hội, một sự thay đổi cần thiết để bức tranh Việt Nam ngày càng tươi sáng hơn. Và trên bức tranh còn lẫn lộn tối sáng đó , cô đã nhìn thấy bao điều thú vị từ những khoảng sáng tích cực , những khoảng sáng đã chạm vào trái tim cô , khiến tâm hồn cô rung động . . . Và cô hiểu rằng cô thật gần gũi với con người hiền lành , chân chất trên đất nước Việt Nam xinh đẹp.
Beth - tên gọi tắt của Cleary Elizabeth - là con gái út trong một gia đình trí thức Úc , cha và mẹ là nhà giáo, chị gái là luật sư , tất cả đều làm việc cho những tổ chức của chính phủ Úc nhằm giúp đỡ người di dân, Beth lớn lên với tinh thần của người luôn sẵn sàng vì người khác . Tìm hiểu trên những phương tiện truyền thông sau vài ngày đến VN , cô rất muốn một ngày nào đó sẽ quay lại Việt Nam , thực hiện 1 chuyến du lịch Nam - Bắc đế tìm cảm hứng sáng tác cho sự nghiệp hội họa của mình. . . Và nhân duyên đã đến . . . chuyến từ thiện như sẵn sàng cho cô góp mặt . . .
Vượt qua bao trở ngại, với đủ loại phương tiện di chuyển để có mặt với đoàn từ thiện tại Quảng Nam , Beth được tiếp xúc với rất nhiều con người nơi vùng quê nghèo khó này. Cô thật ngạc nhiên khi đi đến đâu , cô cũng nhìn thấy những nụ cười hồn nhiên của các em bé, ánh mắt đôn hậu của bác nông dân, sự giúp đỡ chân tình của những người bạn, sự tiếp đón ân cần của các cô , các chú . . . Beth hiểu rằng con người nơi đây rất thanh thản là do họ được sống trong một môi trường đầy tình thương yêu giữa con người với con người, không có sự hơn thua trong cái " tham - sân - si " của cuộc sống nhiễu nhương. vị kỷ.
Đến với gia đình em Bùi thị Út Hậu, 17 tuổi, tại thôn Khúc Lũy , Điện Minh, Điện Bàn , QUẢNG NAM, bị ung thư phổi , nay qua qua suy tim , Beth còn cảm phục hơn nữa bởi nghị lực sống của mọi người nơi đây. Cha mẹ các em đều là nông dân chân chất , dù nghèo nhưng họ luôn hy sinh cho mọi thứ cho con cái. Đến thăm bất ngờ, họ bẽn lẽn vì cảnh nhà đơn sơ , họ sợ tiếp đón không chu đáo. Thế nhưng, trên hết vẫn là sự biết ơn sâu sắc bởi sự quan tâm này . Beth thấu hiểu những thiệt thòi của cô bé bất hạnh này , nhưng Beth không hiểu nổi tại sao em lại có thể có đủ kiên cường để chống chọi với những cơn đau của thể xác. Tận trong đáy lòng, Beth ước muốn làm điều gì đó để an ủi em, để em biết rằng em không đơn độc trong cuộc chiến đấu dành mạng sống cho chính mình Tuy bất đồng ngôn ngữ, nhưng chẳng hề gì trong việc giao tiếp, bởi Beth thấu hiểu mọi người bằng chính tâm hồn với con tim nhạy cảm của chính mình . . .
Có quá nhiều cảm xúc trong chuyến đi rất ngắn này, những cảm xúc cho sự bắt đầu một ý tưởng , một chủ đề cho công việc của Beth, nhưng trước mắt, cô biết cô phải về lại Úc , phải làm việc để thực hiện một vài dự định nào đó cho các em, đó như là 1 phần trách nhiệm của Beth, như 1 phần trách nhiệm của người chị cho đứa em kém may mắn.
Ra về trong luu luyến, em tiễn chúng tôi đến mãi đầu thôn , thân hình gầy gò, bé bỏng như đứa trẻ lên 10 tuổi , đưa tay vẫy chào trong buổi chiều nhạt nắng, Beth mong em hãy tiếp tục kiên cường như đã từng . . . em đã có những người bạn nơi quê nhà , bây giờ em có thêm những người chị như chị Beth, Beth biết, rồi đây em sẽ có thêm nhiều người bạn , người chị luôn mong em an lành, thanh thản cho dù cuộc sống sẽ ra sao, em nhé !
Chuyến đi khép lại , mọi thứ còn đọng ở trong tim . . . Beth biết rằng có một sợi đây vô hình , gắn kết tâm hồn Beth với mảnh đất cằn cỗi này , nơi có bao con người chịu thương , chịu khó vẫn mỉm cười với số phận, cho dù có mong manh. Không phải quê hương của Beth, nhưng Beth muốn trở lại nơi Beth đã đến, như một con người muốn quay về chốn cũ yêu thương . . . như một tấm lòng của người dân Việt ?!
Vân Anh - Phạm Thị Minh Nguyệt
ĐỘI SĂN TIN LAM GĐPT GIÁC NGẠN
|