Tản văn: Trung Thu Ấm Áp
® 11.10.2009 21:06 | 226 hits ®
Một mùa trăng đến rồi lại đi, chỉ còn những kỷ niệm đọng lại đong đầy trong tâm trí.
Tết Trung Thu rước đèn đi chơi
Em rước đèn đi khắp phố phường
Lòng vui sướng với đèn trong tay
Em múa ca trong ánh trăng rằm
Đèn ông sao với đèn cá chép
Đèn thiên nga với đèn bướm bướm
Em rước đèn này đến cung trăng
Đèn xanh lơ với đèn tím tím
Đèn xanh lam với đèn trắng trắng
Trong ánh đèn rực rỡ muôn màu...

Trung Thu ấm áp với ánh đèn lồng...
Bao lần chơi Trung thu, nhớ nhớ quên quên từng khoảnh khắc , chập chờn trong ký ức những dịp cầm lồng đèn đi rong ruổi quanh xóm cùng chúng bạn hát bài " Tết trung thu " đếm trên đầu ngón tay... Xóm vắng lặng, vang vang tiếng hát của trẻ thơ, tiếng cười khúc khích , dưới ánh trăng vàng vọt toả khắp khu xóm nghèo... Nhớ khi ấy, gần đến trung thu, lại trông cho nhà đèn cúp điện, như thế mới thấy thích, mới được thoả lòng cho ngày hội đêm trăng... Cái cảm giác, nhà nhà tối om, dùng nến thắp sáng, lũ trẻ thì đứa lồng đèn làm bằng lon sữa bò, cái cầm, cái đẩy, kêu leng keng, leng keng, nhà đứa nào khá hơn chút đỉnh thì lồng đèn bằng giấy kiếng đỏ, hình con bướm, ông sao, hay chiếc thuyền. Nhớ lắm chiếc lồng đèn hình con bướm, bởi đứa nào có nó là oách nhất bọn, nghênh ngang nhất,vì chẳng sợ đèn cầy tắt khi có gió và ánh sáng cũng luôn là sáng nhất...

"... lồng đèn bằng giấy kiếng đỏ, hình con bướm, ông sao, hay chiếc thuyền..."
Năm tháng trôi nhanh, cuộc sống hiện đại làm thay đổi dần, xóm nghèo rồi cũng chẳng còn nữa, thay vào đó là những ngôi nhà khang trang, kiến trúc đẹp đẽ, điện cũng chẳng còn bị cúp đột ngột ... Và ánh trăng vàng năm nào cũng dần nhạt nhoà đi... Để rồi cảm giác háo hức đón trung thu như bị chai sạn dần, và tưởng chừng đã quên mất... Ký ức trở nên ráo hoảnh...
Thấy thương cho các em nhỏ không thể nào hưởng một mùa Trung thu đúng nghĩa như mình đã từng may mắn có...
Nhưng...
Hai ngày vừa qua, thật sự đã làm cho cái cảm giác mong chờ, háo hức ấy được sống lại trọn vẹn. Cùng gia đình mình tổ chức Trung thu cho các em, ban đầu chỉ mang ý nghĩ đơn giản là cố gắng hoàn thành thật tốt với vai trò thành viên của đội. Nhưng rồi, những chiếc mặt nạ, mâm cỗ , văn nghệ đã khiến cho etoile hiểu được rằng mình không chỉ làm có thế. Có lao vào công việc mới biết, những gì đội làm vẫn còn rất ư là nhỏ bé so với kế hoạch dài hơi và công phu của ban tổ chức. Ừ, công việc của mình chỉ là làm thêm mặt nạ, chăm chút cho hoạt cảnh của nhóm thêm phần hoàn chỉnh, lo lắng mâm cỗ sao cho sáng tạo và ý nghĩa, mỗi thành viên đều góp sức một cách hết mình. Thấy có trách nhiệm hơn, hiểu được nhiều hơn và muốn góp hết sức mình nhiều hơn nữa.
Thấy yêu lắm những cố gắng để cho đêm lửa diễn ra như kế hoạch đã định, mặc dù trời mưa không ngớt.Thấy thương lắm những chiếc lồng đèn be bé được các anh chị ngành Thiếu chuyền tay thắp nến cho các bé Oanh Vũ và các em nhỏ khác.

Mâm cỗ...
Trung thu trọn vẹn quá, nào là Lân , là đèn lồng xanh đỏ, là mâm cỗ, là hát ca , có cả chú Cuội và chị Hằng Nga... Và khoảnh khắc quây quần bên nhau chia sẻ quan điểm, suy nghĩ , tâm tư và tình cảm... Thấy xúc động và bồi hồi quá đỗi khi nghe từng lời tâm sự của chị Như, học hỏi thêm kinh nghiệm từ chị Thư , anh Vinh , hay anh Thắng , đồng cảm với những trãi bày chân tình của anh Dũng, anh Lâm, anh Phát... Và hiểu phần nào từ lời khuyên của anh Tuấn... Cảm thấy tiếc vì không thể ở lại trọn đêm cùng gia đinh...
Trung thu năm nay rất vui và rất ấm... Yêu lắm gia đình mình !

"Trung thu năm nay rất vui và rất ấm..."
(Bài: Diệu Thanh - đoàn sinh ngành Thanh nữ GĐPT Giác Ngạn)
|